Người ta sống ở trong trần thế
Ai là không cha mẹ sinh thành
Cù lao chín chữ rành rành
Cảm ơn sơn hải nên kinh mười điều
Nhớ từ thủa bào thai chín tháng
Mang nặng nề hình dáng héo hon
Mặt xanh thân thể gầy mòn
Xót xa lòng ruột mỏi chồn chân tay
Tưởng đến lúc thuyền đầy sóng cả
Vượt bể khơi nào đã tới ghềnh
Những mong hoa trái nở sinh
Mẹ vuông con được viên thành mới yên
ấy ơn nặng ở trên thứ nhất
Lại còn ơn cũng rất nguy thay
Đến tuần chín tháng mười ngày
Xót xa lòng ruột dạ nay đau ngầm
Ôi nhẽ ấy lòng đau khóc tủi
Khốn khổ thay gối mỏi chân chồn
Ít nhiều tưởng dại tưởng khôn
Cắn răng mà chịu đau dồn từng cơn
Nay gặp hội chiêu kỳ thai báo
Phá hải môn thuận đạo khai sinh
Máu me tầm tã bên mình
Đầm đìa thân thể hôi tanh áo quần
Đồ cay đắng liều thân phải uống
Miếng ngọt ngon kén chọn dám ăn
Vì con mà khổ đến thân
ấy ơn sinh đẻ là ơn thứ nhì
Xin lại kể đến kỳ cúc dục
Nâng niu bằng vàng ngọc trên tay
Mong đêm rồi lại mong ngày
Vì con mẹ phải mình gầy xác ve
Tưởng con hãy thủa còn thơ trứng nước
Ngày thâu đêm nâng trước phủ sau
Hoặc khi váng mặt sốt đầu
Tân toan một dạ khấu đầu mười phương
Mong sao được con thường mạnh khoẻ
Ăn ngủ ngon lòng mẹ mới yên
Lo âu nâng giấc giữ gìn
Bữa ăn giấc ngủ ngày liên tay bồng
Cũng có lúc đêm đông tuyết lạnh
Ướt mẹ nằm, ráo ngảnh con ra
Một thân nào quản xót xa
Nhịn ăn nhịn mặc để mà nuôi con
Ăn chưa no mẹ còn dành để
Mặc chưa sờn mẹ đã dành may
Hoặc khi đi đông về tây
Mong sao mẹ được sum vầy cùng con
ấy công mẹ như non như bể
Dám đem vào ghi đệ tam ân
Còn ân giáo dưỡng ân cần
Nuôi con mừng đã tới tuần cập kê
Dạy con hết mọi bề khôn khéo
Cấm đong đưa chòng ghẹo cùng ai
Phải chăm nghề nghiệp trong ngoài
Trai thời cày cuốc gái thời tầm tang
Lo sao được ngày thường hai bữa
Khỏi để con nương tựa người ngoài
ấy là nhất phẩm trần ai
Kể công thứ bốn về tài dạy nuôi
Lại lo dựng phải đôi vừa lứa
Mong cho con vào cửa cao môn
Gặp thời nữ giá nam hôn
Lễ nghi trang điểm chiều con mọi bề
Cũng có lúc kẻ chê người mắng
Cũng nhiều phen nặng nhẹ tiếng tăm
Vì con mẹ phải âm thầm
Ngọt ngào đầu lưỡi, lo âu trong lòng
Công mẹ ấy là công gây dựng
Để đem vào mà đứng thứ năm
Còn ơn bảo hợp sắt cầm
Mong con ngồi đứng ăn nằm được yên
Mong cho con bách niên giai lão
Mong cho con rể thảo dâu hiền
Sợ khi phản mục tương tiên
Lòng mẹ lo phiền vái vái van van
Cũng có lúc cung đàn lỡ nhịp
Ngày xui lên giận giận hờn hờn
Sấm vang gió giật từng cơn
Đắp tai mà chịu cho đàn êm cung
Ơn thứ sáu não nùng là thế
Lại còn ơn chắt để cho con
Dặt dìu miếng ngọt miếng ngon
Đồ ăn thức đựng chẳng còn thiếu chi
Trai nam nhi đủ nghề thực lực
Gái u nhàn tàm chức nữ công
Cây khôn đánh tỉa vun trồng
Mấy cành xanh tốt cũng nên thân nhàn
Ơn nặng ấy là ơn thứ bảy
Lại ra tay dựng mấy cơ đồ
Mấy phen dạ héo mình khô
Lao tâm tốn của nào hồ ai hay
Mong cho con vườn cây ao cá
Mong cho con cây quả ngọt ngào
Ruộng vườn thổ đất biết bao
Đều nhờ cha mẹ mọi điều vun thu
Ơn nặng ấy là ơn thứ tám
Ơn lập thân xin giám đặt bày
ở đời danh vị trọng thay
Mong cho con rày dự được sinh viên
Rồi đây mẹ bạc cha tiền
Kẻ nhằm thứ vị, người nên thân hào
Mong cho con quyền cao ngôi cả
Mong cho con danh giá giầu sang
Gái trai đều biết đảm đang
Là nhờ cha mẹ mọi đường vun thu
Ơn thứ chín công phu là vậy
Ơn thứ mười biết mấy nhớ thương
Khi con viễn trở xa phương
ở nhà mẹ vẫn nhớ thương muôn phần
Khi con đi xa về gần
Lòng mẹ ân cần dóng dả hôm mai
Việc gia sự trong ngoài xếp bỏ
Suốt năm canh vò võ trông mong
Nâng niu ỷ vọng một lòng
Xanh xanh núi ngất mịt mù mây tuôn
Khi con đi mẹ thường thương nhớ
Khi con về mừng rỡ xiết bao
Trông ơn trời cả non cao
ấy mười ơn đức cù lao sinh thành
Đau đớn nhẽ công trình là thế
Cám cảnh thay càng nghĩ càng đau
Làm con phải nghĩ cao sâu
Phải lo báo đáp biết đâu cho cùng
Song lúc sống đã không báo bổ
Miếng trâm cam nào có tóc tơ
Thần hôn nay đợi mai chờ
Nào con có được một giờ thừa oan
Trong lúc sống muôn vàn lỗi nhịp
Tưởng sau này đền báo ơn sâu
Nào ngờ tạo hoá cơ cầu
Ba chìm bảy nổi cất đầu không xong
Tưởng mẹ trước bao công gây dựng
Mà con còn ngơ ngẩn thế này
Trời ơi, đất hỡi có hay
Âm thầm nghĩa trọng biết ngày nào quên
Nay gặp tiết trung nguyên xá tội
Dám rạch ròi mọi nỗi thuỷ chung
Ngâm nga trước Phật hội đồng
Hoạ là mẹ có thấu lòng cho chăng ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét